BẠN SẼ CHỌN CHO CON BÚ HAY KHÔNG?


Khi tôi đang mang thai, cứ mỗi lần có người hỏi tôi có định cho con bú không là tôi lại bắt đầu lắp bắp và tránh tiếp xúc bằng mắt với họ. Đương nhiên là có rồi! Họ nghĩ tôi là loại mẹ gì cơ chứ? Quái vật hay sao mà lại không muốn cho con bú! Lúc nào tôi cũng nghĩ đến chuyện đó, nhưng điều này không có nghĩa là họ có thể khiến tôi thảng thốt khi cứ suốt ngày hỏi về chuyện này.

Tôi cảm thấy bị tổn thương, bị xúc phạm mỗi khi người khác hỏi tôi về vấn đề nhạy cảm đó. Dường như họ cố tình đề cập đến chuyện đấy không phải vì họ quan tâm tôi có cho con bú hay không, mà chính xác là họ đang nghi ngờ về việc liệu tôi có sữa nuôi con không. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi không đủ sữa nuôi con? Tôi phải làm gì nếu 2 bầu ngực của tôi chẳng thể nặn ra nổi một giọt sữa nào?


Mạng Internet đầy rẫy những câu chuyện vừa ấn tượng lại vừa đáng sợ về cách những người mẹ cố gắng làm tròn bổn phận của mình. Nào là dùng thảo dược, tu nước, ăn các loại bánh đặc biệt lợi sữa, cho đến tham gia các buổi gặp mặt, mua bình đong sữa, thuê chuyên gia đắt tiền, bơm sữa, thậm chí cả kẹp lưỡi và nướu trẻ để khiến miệng trẻ mở to hơn mỗi khi ăn, rồi nằm trần chuồng với con cả tuần…


Người ngoài khi đọc được những câu chuyện này, có thể họ sẽ nghĩ chúng thật lố bịch, nhưng họ đâu có phải là những bà mẹ đang cố gắng tạo sự khởi đầu tốt nhất cho con mình.


Cho dù tôi có nuôi con bằng sữa mẹ hay là không, thì câu hỏi liên quan tới vấn đề này luôn là câu hỏi khó với tôi. Không phải vì những điều tôi nghe được, hay đọc được hứa hẹn đem đến nhiều lợi ích, mà tôi chỉ biết một điều, đó là sẽ chẳng có gì có thể tác động đến thể chất cũng như tinh thần của một đứa trẻ theo hướng tích cực và mạnh mẽ giống như việc cho con bú. Và cũng hiếm khi có bà mẹ cho con bú nào lại ước mình cho con bú bình, trong khi ngược lại, có rất nhiều bà mẹ đang cho con bú bình lại luôn mong mình có thể cho con bú sữa mẹ.


Nhưng dù có hiểu được tầm quan trọng của việc cho con bú, thì tôi cũng không thể cản trở khao khát muốn được trở lại làm điều mà tôi muốn làm.

Tôi đã dành 6 tuần liên tiếp cho con bú cho đến khi tôi biết mình phải trở lại làm việc. Trong suốt nhiều tuần, tôi đã cố gắng ra ngoài và làm điều mình muốn, nhưng rồi việc cho con bú lại khiến tôi không thể làm điều đó. Tôi chỉ muốn đi bộ có một chút, uống ít cafe, nước ép và thậm chí là ngồi khóc một mình trên băng ghế trong công viên mà cũng không thể quá 30 phút, vì cứ mỗi khi tôi trở về nhà là y như rằng con tôi lại đang khóc. Nhưng...đã đến lúc


Đã đến lúc tôi nhất định phải trở lại làm việc, tôi cần phải sốc lại tinh thần, khiến cho đầu óc tỉnh táo hơn. Cho dù việc đi làm đơn thuần chỉ là ngồi viết blog trong một quán cafe, nhưng như vậy cũng là đủ với tôi. Công việc giống như một thứ gì đó rất quý giá, nó giúp tôi thoát khỏi đứa con cứ mỗi khi đến giờ bú là lại gào khóc thảm thiết. Công việc giúp tôi có thể ở một mình, làm thứ mà tôi giỏi nhất. Nếu không được làm việc, tôi nghĩ tôi sẽ sớm bị nuốt chửng mất.


Tôi đã bàn với chồng mình về việc sẽ quay trở lại làm việc. Nơi tôi chọn là một quán cafe ở cuối đường, đủ xa để tôi không còn nghe thấy tiếng con khóc. Dustin - chồng tôi sẽ trông con vào buổi sáng, còn sau đó chúng tôi có thể đổi ca để anh ấy đi làm.

Tôi hiểu chồng mình cũng đang rất lo lắng về điều này, cho dù tôi đã cố gắng trấn an anh ấy.


Lần đầu tiên nhìn thấy dòng sữa trong cơ thể chảy ra chiếc bình bú, tôi chợt cảm thấy chóng mặt, nhưng rồi lại nhanh chóng bừng tỉnh và cắm cái núm vú rách rưới vào bình. Sáng hôm sau tôi cất chiếc laptop vào túi và cho con bú, bơm thêm sữa vào bình trước khi đi.

“Mấy giờ em về?” - chồng tôi hỏi

“Uhmm, chỉ là cho thằng bé ăn thôi, nên có lẽ là 11h” - tôi trả lời trong khi đang cố gắng tránh ánh nhìn của chồng. “10h30 nhé” - Dustin như khẩn cầu


Gì vậy, sao tôi bỗng cảm thấy như muốn khóc khi bước tới bậc cửa và buông chiếc nắm đấm cửa ra. Chỉ một tuần trước thôi tôi còn tưởng tượng ra đủ những việc mình sẽ làm. Tôi sẽ bắt đầu viết lách lại, có thể là một cuốn notebook do tôi tưởng tượng ra, tôi sẽ ngồi tựa lưng vào ghế, đúng như phong cách của một nhà văn. Nhưng sau 6 tuần vật lộn với con trai và cùng Dustin trải qua những ngày tháng mệt mỏi, giờ đây tôi lại chỉ muốn để mình lững lờ trôi theo một bản nhạc, hoặc làm gì đó khiến tâm trí tôi được sống trong bình yên.   Những ngày sau đó, vấn đề bắt đầu xảy ra, khi mà cơ thể tôi lại kỳ diệu tới mức chỉ sản sinh ra đủ chính xác lượng sữa mà con cần, tôi nghĩ mình cần bơm thêm sữa, nhưng tôi chỉ có thể nặn ra lượng sữa như vậy. Dustin bắt đầu nổi cáu và quát lên: “Em có biết là thằng bé gào khóc khủng khiếp thế nào mỗi khi em đi không, em chỉ cần vạch ngực ra và bơm vào bình một ít sữa thôi mà!”


“Em cũng đâu có muốn thế, nhưng ngực em chỉ bơm ra được từng ấy sữa thôi!” Tôi ngắt lời Dustin, cảm thấy sôi máu đến mức có thể gây gổ ngay lúc đó. Tiếng đồng hồ tick tok khiến tôi bừng tỉnh. Tôi ra khỏi nhà, nói sẽ quay lại sau 1 giờ và rồi vớ lấy chùm chìa khóa sau đó đóng sập cánh cửa lại trong sự tức tối.


Ngày hôm đó tôi nghĩ mình giống như một con khốn vậy, nhưng ngay khi bước khỏi nhà, tôi cảm thấy mình được tự do, không còn phải quan tâm điều gì, cho dù cơ thể tôi bỗng chốc trở nên ì ạch như một đống thịt ngồn ngồn và thiếu sức sống. Nhưng ít ra, chút ánh nắng và không khí trong lành ngày hôm đó cũng đã phần nào an ủi tâm trạng tồi tệ của tôi.


Đeo tai nghe lên, tôi cảm thấy mình thậm chí có thể khóc trong hạnh phúc, vì tôi không còn mang thai lúc này, tôi đang được tự do tận hưởng những buổi chiều bất tận mà không còn phải nghe tiếng đồng hồ tick tok trong căn nhà tù túng bức bối của mình. Dòng cảm xúc của tôi bỗng nhiên bị gián đoạn khi ông cụ hàng xóm đi sau bỗng hét lên: “Thằng bé đâu mất rồi” sau đó ông lấy tay che miệng giống như vừa nhìn thấy điều gì đó khủng khiếp lắm.


Tôi cười lớn và quay ra trả lời: “Với bố thằng bé”. Những lần sau đó, cứ mỗi khi có ai hỏi tôi câu tương tự, tôi thề là tôi bị ám ảnh tới mức nhìn quanh trong hoảng loạn và vỗ nhẹ vào túi y hệt như vừa bị mất thứ gì đó vậy.


Mỗi ngày tôi chỉ có 90 phút của riêng mình, được làm công việc tôi thích, nhâm nhi ly cafe và chìm vào không gian riêng. Để rồi sau đó tôi lại bắt đầu vội vàng lao vào con phố đông đúc kia, rảo bước băng qua vạch đi bộ khi đèn tín hiệu bật lên. Tôi còn nhớ khi mới sinh con, tôi đã nghĩ việc cho con bú sẽ thật là khó khăn với mình, nhưng hóa ra nó lại diễn ra tự nhiên hơn tôi tưởng. Y tá nhét đứa bé còn đỏ hỏn vào nách tôi, dưới cánh tay vẫn đang còn run lên bần bật vì adrenaline, nhưng vẫn đủ háo hức để vén lớp áo bệnh viện khỏi ngực và bắt đầu cho thằng bé bú. Giống như là một điều tất yếu vậy, thằng bé ngấu nghiến, thèm khát dòng sữa mẹ giống như sự tấn công của cá piranha, và thế là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ.


Các y tá siết chặt 2 bàn tay của họ vào nhau và tỏ ra mừng rỡ như tôi vừa vượt qua một bài kiểm tra khó khăn vậy. Còn tôi, tôi cảm thấy thật mãn nguyện và thành công.


Trong vài giờ sau đó, tôi vẫn cứ tiếp tục nằm trên giường, với cơ thể mệt mỏi, cái lưng đau nhức và cánh tay run rẩy. Các y tá liên tục ra vào điều chỉnh tôi và thằng bé, rồi lại đưa ra những lời khuyên khiến tôi rối loạn. Tôi hét lên: “Làm ơn hãy nói tôi phải làm gì đi!”


Cô y tá trưởng tiến lại gần điều chỉnh thằng bé và tôi rồi nói: “Có vẻ cô đang có một sự khởi đầu với chút thương tích đây.“ Tôi không rõ cái thương tích ấy là gì, chỉ biết trong suốt tuần đầu tiên tôi có cảm giác như bộ ngực của mình giống như hai đầu gối đang phải lăn lê bò toài trong đau đớn. Bầu ngực thì nhức nhối, căng cứng như sợi chỉ sắp đứt, còn đầu ngực thì tím lại, nhưng cuối cùng thì sữa của tôi cũng ra đều, còn ngực tôi thì cũng đỡ căng cứng hơn trước. Mọi chuyện sau đó bắt đầu đi vào quỹ đạo.

Tôi đã từng nghĩ mình sẽ chẳng thể quay lại viết lách được nữa, nhưng hóa ra mọi chuyện lại hoàn toàn ngược lại. Tôi cảm thấy mình tràn đầy năng lượng hơn bao giờ hết, cảm thấy yêu công việc này hơn, và cũng cảm thấy nó chính là lý do khiến tôi có em bé.


Rồi sau những giây phút thoải mái với cảm xúc của mình, tôi lại bắt đầu vội vàng lao về nhà với 2 bầu sữa bắt đầu căng cứng và như muốn ồ ạt chảy ra. Tôi có thể cảm nhận được chồng tôi đang rất sốt ruột và giận dữ, còn con trai tôi thì đang gào khóc đòi ti mẹ. Và cứ mỗi khi đến nhà mà thấy thằng bé ngủ ngoan, tôi lại thầm hối hận tại sao mình không ngồi nán lại thêm chút nữa để hoàn thành nốt chút ý tưởng còn đang dang dở.


Tôi cũng đã từng nghĩ việc cho con bú sẽ diễn ra đơn giản và tự nhiên như thế nào. Tôi có thể cho con bú khi đang họp, trong những bữa ăn tại các nhà hàng sang trọng.


Đã có lần Dustin - chồng tôi nói: “Em có thể ngừng cho con bú nếu em muốn mà.”

Haha, tôi có nên vui mừng vì điều này hay không đây. Vậy là tôi có thể bắt đầu cho con mình uống sữa công thức và không phải phụ thuộc vào sữa mẹ nữa sao?

Liệu tôi có nên tiếp tục cởi áo, tiếp tục lo lắng về những gì tôi đưa vào cơ thể mình hay không? Tôi chỉ biết, đó là một cách đơn giản để tôi cảm thấy mình là người mẹ tốt. Tôi có thể biết chắc chắn tôi đã làm mọi thứ đúng đắn, làm mọi thứ có thể. Và sự nỗ lực ấy cũng khiến tôi cảm thấy đáng tin hơn bất cứ điều gì. Đáng ra với tất cả những gì tôi đang trải qua, tôi có thể ngưng cho con bú bất cứ khi nào tôi muốn, nhưng tôi lại không chọn cách này, bởi tôi nghĩ một ngày nào đó, ngực tôi sẽ ngừng sản xuất sữa một cách tự nhiên. Tôi cảm thấy việc cho con bú là điều mà chỉ tôi mới có thể làm cho thằng bé.


Khoảnh khắc cho con bú là lúc tôi và con được gần nhau nhất, cả hai cùng nhìn vào mắt nhau. Và dù có dành cả năm với việc cho con bú, tôi vẫn không bị mất đi đam mê của mình. Tôi vẫn phải kiếm tiền, vẫn phải giữ cho bản thân thật tỉnh táo.


Nói tóm lại, cho dù thế nào đi chăng nữa thì tôi vẫn tự tin là mình đã làm tốt nhiệm của của tôi. Và thực tế thì việc này cũng không hẳn là trải nghiệm đáng sợ với tôi. Đơn giản là tôi chỉ muốn làm một điều gì đó đúng đắn, có vậy thôi.

FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS