BỆNH "BẬN RỘN"

Theo Hồi giáo, khi bạn muốn hỏi một người họ dạo này thế nào, bạn sẽ nói: "Kayf haal-ik? (trong tiếng Ả rập) hoặc "Haal-e shomaa chetoreh?"(trong tiếc Ba tư) hay dịch ra tiếng anh là "How is your haal?".


"Haal" là gì? Khoảnh khắc mà bạn hỏi câu này là gì? Đó là câu hỏi để bạn hỏi về trạng thái thoáng qua trong tim một người. Diễn giải ra bằng tiếng việt thì nó có nghĩa là "Trái tim của bạn đang thấy thế nào trong khoảnh khắc này?". Vậy, trái tim của bạn đang thực sự cảm thấy thế nào? Đó là điều tôi muốn biết.


Cách đây vài ngày tôi hỏi thăm một người bạn, dạo này cô ấy ra sao và cuộc sống mới với em bé vừa sinh thế nào. Cô chỉ nhắn vài dòng cho tôi rồi mất hút, đại khái "Em bận lắm chị ạ, quá nhiều thứ phải làm và thay đổi."


Cách đây không lâu, tôi cũng trò chuyện với một nữ biên tập, chị hỏi tôi vì sao có thể sắp xếp để làm được nhiều việc như thế, "Chị ở nhà rất bận, đi làm thôi rồi về nhà là hết thời gian".


Có lẽ không chỉ ở người lớn. Tôi có những đứa cháu ở nhà phải đi học đủ thứ, từ thể dục cho tới đàn ca và đọc, viết trước khi vào lớp 1. Những giờ học và lịch sinh hoạt dày đặc đã trở thành những thứ phá hủy những thói quen tích cực từ rất sớm, thực sự sớm.

Tại sao chúng ta có thể sống như thế này? Tại sao chúng ra vắt kiệt sức lực của chính mình? Rồi lại tiếp tục làm với con cái? Có khi nào chúng ta quên rằng chúng ta đang là con người và đang hành động không giống như con người mà chỉ là một cỗ máy?

Chuyện gì đã xảy ra với thế giới thực sự của những đứa trẻ khi mà thực sự chúng cần phải được bẩn, được lộn xộn, được tưởng tượng và thậm chí là cả được buồn chán? Vì sao chúng ta yêu thương con cái nhưng rồi lại sắp xếp cho chúng quá nhiều, làm chúng bị bận rộn và căng thẳng - giống hệt như chúng ta?


Điều gì đã xảy ra với một thế giới đáng ra là nơi ta có thể ngồi với nhau bên gia đình, với những cuộc hội thoại chậm rãi về cảm xúc, suy nghĩ, yêu thương? Thay vào đó là sự im lặng, những cuộc trò chuyện đứt quãng và nhìn nhau trong vội vã? Thế giới mà chúng ta đang tạo ra càng ngày càng có nhiều thời gian để giải trí với công nghệ nhưng ít thời gian để suy nghĩ, để làm những việc cộng đồng...


Căn bệnh "bận rộn" (hay gọi một cách khác là sự khó chịu khi bận rộn) đang hủy hoại tinh thần và sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta. Nó làm chúng ta mất khả năng kết nối và trò chuyện với những người thân yêu nhất.


Từ những năm 1950, con người đã đưa ra nhất nhiều công nghệ đổi mới mà chúng ta nghĩ sẽ làm cuộc sống dễ dàng, nhanh chóng, đơn giản hơn. Nhưng thực tế ngày nay chúng ta lại không có nhiều "tự do" như chúng ta nghĩ và làm cách đây vài thập kỷ. Điện thoại thông minh, máy tính xách tay không còn sự phân biệt giữa "nhà" và "văn phòng". Khi những đứa trẻ đi ngủ tối, bố mẹ sẽ trở lại với việc ôm ấp máy tính.


Quay trở lại với câu hỏi "Trái tim bạn đang thấy thế nào trong khoảnh khắc này?",tôi không cần biết bạn có bao nhiêu việc cần phải làm. Tôi chỉ muốn biết trái tim của bạn đang cảm thấy thế nào, trong khoảnh khắc này. Nó đang vui vẻ, đang đau đớn, đang buồn bã hay là... không có cảm giác gì cả. Hãy nhớ rằng mình vẫn đang là một con người. Rằng bạn không phải là cỗ máy mà hàng ngày thực hiện răm rắp những công việc giống như nhau.


Hãy liên lạc với ai đó, nói chuyện, gặp gỡ. Hãy tạo ra một cuộc nói chuyện để chữa lành. Hãy đặt tay lên bàn tay, nhìn vào mắt nhau và kết nối trong vài giây.


Tôi thực ra chẳng có phương pháp chữa trị nào cả, tôi không phải là bác sỹ hay chuyên gia tâm lý. Tất cả những gì tôi biết là chúng ta đang mất đi khả năng sống một cuộc sống thực sự của con người. Chúng ta cần các mối quan hệ ngoài công việc hay công nghệ. Chúng ta biết những gì chúng ta muốn: một cuộc sống có ý nghĩa, có ý thức cộng đồng, có sự tồn tại cân bằng.


Tôi nhận ra mình đã phải chiến đấu rất nhiều với sự bận rộn khi còn ở Việt Nam, cho tới khi chuyển sang một đất nước mới. Tôi đã từng là tù nhân của hi vọng, đã quen và chấp nhận sự bận rộn khắc nghiệt đẩy chúng ta xa hỏi những điều quan trọng và nhân văn nhất của một con người.


Tôi đã có thể cho con mình bẩn một chút, lộn xộn và buồn chán - nhưng đó là cách để con trở thành con người. Tôi đã có thể nhìn vào mắt chồng, chạm vào nhau và hỏi "Hôm nay anh thế nào? Có chuyện gì vui không?". Tôi đã có thể tự hỏi và trả lời trái tim mình đang cảm thấy như thế nào một cách thật tâm nhất. Tôi đã có thể dành thời gian để suy nghĩ về sự tồn tại của mình: hiểu về trái tim và tâm hồn để biết được giá trị của mình và biết làm thế nào để diễn tả tình trạng của trái tim hay những điều mà tôi đang suy nghĩ. Tôi cố gắng dạy lại điều đó cho con trai. Bằng cách ngồi xuống hỏi con hay ôm con trước giờ ngủ và hỏi những câu hỏi "Hôm nay con có chuyện gì vui/buồn hãy kể mẹ nghe".

Hãy hỏi thăm và trả lời người khác một cách "người" hơn thay vì "Bố/mẹ/con/anh/em bận lắm". Hãy thử bắt đầu bằng câu nói về trái tim, ví dụ như "Trái tim bố/mẹ/con/anh/em đang cảm thấy...."

Bản quyền bài viết thuộc về Raised Happy

FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS