CON 3 TUỔI VÀ NGÀY CÀNG BƯỚNG BỈNH, CHỐNG ĐỐI?

Đứa trẻ 3 tuổi của tôi đang ngày càng bướng bỉnh và gặp khó khăn khi nghe và làm theo chỉ dẫn. Con cũng bắt đầu cắn khi chúng tôi nói không. Chúng tôi đã thử mọi thứ - giữ ở tầm hiểu biết của con và giải thích một cách bình tĩnh hành vi mà chúng tôi mong muốn, khiến con lặp lại những gì chúng tôi đã yêu cầu, cho con sự chú ý tích cực, đưa ra lựa chọn. Phản ứng của chúng tôi khi con cắn là "Hãy dừng lại, bố/mẹ không thích điều này, đau lắm", và sau đó chúng tôi tách mình khỏi con và tình huống đó ngay lập tức. Tất cả điều này thường hiệu quả, và con thường cư xử rất tốt, nhưng con có vẻ đang khó chịu trong những ngày gần đây bởi vì tất cả đều không có tác dụng. Gần đây, chúng tôi đã bắt đầu thử phương pháp hậu quả - lấy đi tàu của con, v.v. - nhưng chúng tôi ghét nó, và nó cũng không có vẻ hiệu quả. Vậy chúng tôi có thể làm gì? Chúng tôi có nên kiên định, tiếp tục làm những gì đã làm trong quá khứ và hy vọng mọi thứ sẽ sớm thay đổi? Hay có những kỹ thuật khác chúng tôi có thể thử không?



Đây là một nội dung rất phổ mà Raised Happy đã nhận được trong thời gian vừa rồi.


Raised Happy trân trọng vì bạn đã viết ra, bởi vì bạn đang ở một thời điểm quan trọng trong quá trình nuôi dạy con cái của bạn. Đây là giai đoạn phát triển gây nhiều áp lực với các cha mẹ, nơi cha mẹ thường bắt đầu áp dụng tất cả các loại hình phạt phi lý và hậu quả không hợp lý, có thể ảnh hưởng và làm tổn thương cuộc sống nuôi dạy con của bạn.


Hãy xem xét hành vi "bình thường" là như thế nào đối với một đứa trẻ 3 tuổi. Giống với tất cả các trẻ mẫu giáo, đó là một kịch bản "tin tốt, tin xấu". Tin tốt là một đứa trẻ 3 tuổi đang phát triển và xuất hiện sự độc lập, về cả thể chất và tình cảm. Việc này cũng đem đến rất nhiều rối loạn trong cả cảm xúc và thể chất. Tại sao? Vâng, sự phát triển của con người thường lấp đầy bởi các đỉnh núi và thung lũng, những điểm bộc phát và khoảng trống, và một đứa trẻ 3 tuổi đang ở ngay đó. Bộ não của con đang phát triển nhanh chóng, và mặc dù ngôn ngữ của con có thể được cải thiện, con vẫn còn rất non nớt. Còn tin xấu? Bé 3 tuổi của bạn vẫn tập trung vào bản thân và nhu cầu của chính mình (không quá quan tâm đến người khác), hầu hết những cảm xúc của con khá lớn (dẫn đến những vụ bùng nổ mà lý do thách thức), và con dễ bị rối loạn (phút vừa rồi đang hạnh phúc, phút tiếp theo lại rất khó chịu). Đó là một mớ hỗn độn khá lớn và hoàn toàn bình thường khi một đứa trẻ 3 tuổi không quan tâm đến việc đi theo hướng của bạn và dường như không quan tâm đến cảm xúc của bạn.


Về cơ bản, với tư cách người lớn, chúng ta sử dụng bộ não lý trí, trưởng thành của mình và chúng ta muốn hướng dẫn con của chúng ta đi theo những lựa chọn đúng đắn. Nhưng bất kể chúng ta nói gì hay làm gì, chúng ta cũng không thể làm cho con cái của mình suy nghĩ hợp lý hơn. Tỏ ra khôn ngoan hơn con và nói chuyện với con, cho rằng con có thể đưa ra một lựa chọn khác và hơn thế nữa, rằng “lựa chọn” của con là xấu... có thể chỉ khiến con ngày càng thất vọng và nản chí hơn. Con cắn bạn, thì tức là đã tới lúc bạn cần thực sự suy nghĩ nghiêm túc về những rắc rối sắp tới.


Nhưng tại sao bây giờ con lại cắn chứ? Vâng, trẻ em 2 tuổi, mặc dù chúng chủ yếu là những mớ hỗn độn tình cảm, tuyệt vọng muốn làm hài lòng cha mẹ chúng. Tỏ ra bề trên với họ, tránh xa họ và đe dọa chúng thường sẽ hiệu quả. Nhưng điều này sẽ không kéo dài. Một đứa trẻ 3 tuổi sẽ không chịu để yên khi bị dọa. Con sẽ chiến đấu lại. Và con sẽ cắn. Và mặc dù điều này bất tiện, nó là bình thường. Hoàn toàn bình thường. Hay là chúng ta muốn con em mình phản ứng lại với việc bị bắt nạt?


Bố mẹ ạ, chúng ta cần tìm ra cách để khiến con mình lắng nghe nhiều hơn một chút.


Đầu tiên, hãy đơn giản hóa và nói chuyện với con. Thay vì làm điều đó khi con trai bạn cư xử "xấu", hãy làm điều đó đơn giản để kết nối. Hãy dành thời gian, mỗi ngày, để chơi với con trai của bạn. Chất lượng quan trọng hơn số lượng ở đây, và tôi muốn bạn phản ánh niềm vui của con. Mỉm cười, cười to, ngốc nghếch, hỏi những câu hỏi chu đáo, bước vào thế giới của con. . . tất cả đều tính. Những đứa trẻ mong muốn được gắn kết sâu sắc với cha mẹ mình, và càng cảm thấy mình như một cậu bé ngoan, thì con càng cư xử như một cậu bé ngoan.


Cảm giác kết nối sâu sắc là điều cần thiết để tạo điều kiện hợp tác. Hãy nghĩ về điều này: Bạn có muốn hợp tác với một người trừng phạt bạn? Người làm bạn xấu hổ? Người không lắng nghe? Không, bạn không hề muốn.


Thứ hai, chúng ta hãy nhìn vào những gì đang gây ra sự thất vọng của con bạn. Có chu kì hoặc thời gian nào trong ngày hoặc sự kiện thường xuyên mang lại cùng một vấn đề không? Và có điều gì bạn có thể làm không? Tôi không gợi ý bạn nên thay đổi hoàn toàn cuộc sống của bạn để con trai bạn không gặp bất kỳ sự thất vọng nào. Đó sẽ là một thảm họa. Nhưng nên có một vài điều để đơn giản hóa cuộc sống của bạn. Ví dụ, bạn đang bỏ lỡ những tín hiệu của sự đói hay mệt mỏi? Một món ăn nhẹ có thể giúp con không? Bạn đang cho con quá nhiều sự lựa chọn khi bạn cần phải cung cấp cho con những gì cần thiết (một hình thức của tình yêu khi nuôi dạy con cái)?


Thứ ba, bạn chính là người thất vọng khi nó bắt đầu. Vì vậy, khi con trai của bạn bắt đầu nổi giận, bạn đã bắt đầu cuộc đấu tranh sức mạnh với nhiều yêu cầu và mệnh lệnh dành cho con hơn không? Hãy nhớ rằng: Thất vọng cộng với thất vọng bằng nhiều sự thất vọng hơn nữa. Điều này nghe như, "Bố/mẹ cần con không tức giận ngay bây giờ." "Mẹ cần con sử dụng lời nói của con, bình tĩnh và thiện chí." "Hành vi của con là không thể chấp nhận được. Dừng lại hoặc mẹ sẽ bỏ đi." Tất cả những lời tuyên bố này đều xuất phát từ miệng của cha mẹ, nhưng sự thật đáng buồn là những phát biểu này không giúp ích gì. Nếu con trai của bạn có thể kiểm soát bản thân, con sẽ làm thế. Nếu con trai của bạn có thể nói điều gì đó vui vẻ hơn, con sẽ làm. Con không thể truy cập vào phần đó trong tâm trí mình, vì thế thúc giục con trở nên "tốt hơn" sẽ phản tác dụng.


Cuối cùng, đáp ứng nhu cầu của tình hình với ranh giới mạnh mẽ và một trái tim mềm mại. Điều đó có nghĩa là bạn không cho phép con trai của bạn đánh, đá, la hét trong một nhà hàng hoặc cửa hàng. Bạn bế con lên và đi đến đâu đó riêng tư hơn một chút cho đến khi cơn bão trôi qua. Nếu bạn đang ở nhà, nói "Bố/mẹ biết con thất vọng như thế nào, con thú nhồi bông này rất phù hợp để cắn" hoặc "Bố/mẹ biết đồ chơi này không hợp với con. Chơi với Legos rất bực bội". Dù bạn làm gì, đừng cãi nhau. Nếu bạn cảm thấy sự thất vọng, hãy đặt tên cho nó và giúp nó được thể hiện ra. Điều này nghe có vẻ như trái ngược với lời khuyên nuôi dạy con cái, nhưng kiềm chế cảm xúc là nguyên nhân chúng ta có tất cả các vấn đề của chúng ta. Và con mới lên 3. Kỳ vọng rằng con có thể kiểm soát cảm xúc của mình có hại cho bạn hơn lợi. Con cần ranh giới và thấu cảm.


Hậu quả và hình phạt dành cho trẻ em đủ tuổi để thực hiện các kết nối, nhưng các hình phạt cho trẻ em 3 tuổi sẽ chỉ đem lại sự thất vọng.


Hãy tiếp tục giữ ranh giới mạnh mẽ và lòng thấu cảm sâu sắc. Chuyện sẽ trở nên tốt hơn. Và tiếp tục nghe trực giác của bạn. Chúc bố mẹ may mắn!

FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS