ĐỪNG MANG PHÒNG HỌP VÀO PHÒNG NGỦ

Hay là đừng mang quyền lực áp đặt lên tình yêu.


Brian Rea

Tôi vừa kết thúc cuộc hôn nhân 12 năm của mình với chồng. Anh ấy là một người đàn ông tốt, có trái tim nhân hậu và không bao giờ nói dối hay chê bai gì tôi. Anh ấy luôn sống trách nhiệm, tử tế và yêu tôi bằng cả trái tim, hay chí ít là yêu trong mức độ mà tôi cho phép.


Hẳn là các bạn sẽ thắc mắc tại sao tôi lại chia tay một người tốt như vậy đúng không? Đúng thế, nguyên nhân là từ tôi, tôi đã quá tham lam để có được danh vọng, được địa vị mà tôi muốn trong lĩnh vực tài chính mà tôi đang theo đuổi. Tôi làm marketing nên thường xuyên bận rộn với công việc, cũng chính vì vậy mà tôi kiếm được rất nhiều tiền. Tôi được nhìn nhận bởi sự nỗ lực và hăng hái trong công việc. Những phần thưởng,  những sự công nhận của mọi người luôn khiến tôi cảm thấy như mình đã đạt được thứ gì đó, nhưng đến khi có được rồi thì tôi lại muốn nhiều hơn và chẳng bao giờ thấy hài lòng với nó cả.


Tôi luôn cố gắng để có thể vươn đến chức trưởng phòng marketing khi 30 tuổi, và là giám đốc marketing khi 40 tuổi. Tôi luôn ngẩng cao đầu tự tin với các đồng nghiệp nam mà tôi cho là họ kiếm được nhiều tiền hơn mình, dù tôi luôn là người về muộn nhất và cũng là người duy nhất có bằng MBA trong công ty.


Mỗi khi đạt được một thành tựu đã đặt ra, tôi đều nghĩ đó sẽ là cái đích cuối cùng của mình. Nhưng quả thật lòng tham con người vốn dĩ đã vô đáy, tôi chẳng bao giờ cảm thấy đủ và hài lòng với những gì mình có, và đôi lúc nó cũng khiến tôi băn khoăn liệu tới khi nào tôi mới thấy hạnh phúc thực sự?

Cho đến bây giờ, tôi là vị sếp nữ duy nhất họp cùng một nhóm những người quản lý toàn là nam giới. Tôi luôn phải nhắc nhở bản thân cần mạnh mẽ nhưng đừng quá cứng rắn. Tôi luôn đặt ra những kỳ vọng cao cho các thành viên trong đội để họ có thành tích tốt hơn những phòng ban khác, và quan trọng là để chứng minh với mọi người rằng tôi hoàn toàn xứng đáng với vị trí hiện tại. Không chỉ có vậy, tôi còn phải tự nhủ dù khó tính trong công việc nhưng không bao giờ được tỏ ra thiếu tôn trọng đồng nghiệp.


Nhưng bạn biết không, dù rất cứng rắn và chuyên nghiệp trong cái môi trường làm việc toàn nam giới thống trị, nhưng khi về đến nhà, lại chẳng có công tắc nào giúp tôi bật chế độ làm vợ, tôi cũng chẳng mảy may quan tâm đến điều ấy mà chỉ tiếp tục thể hiện uy lực của mình ngay cả khi bước chân về ngôi nhà thân yêu.


Tôi luôn ra lệnh, chỉnh đốn chồng mình, rồi sau đó lại kể những câu chuyện đùa cợt vô nghĩ mà tôi nghĩ sẽ giúp xoa dịu chồng. Tôi luôn thể hiện uy thế là người trụ cột gia đình, rồi lại tỏ ra bực bội với điều đó.


Nếu như ở công ty, tôi là một người phụ nữ tham vọng, thì ở nhà cũng vậy. Tôi nấu nướng, đi chợ và lên kế hoạch cho tất cả mọi thứ. Thậm chí cả đến thời gian nghỉ ngơi du lịch cũng do tôi quyết định. Nhìn chung chẳng có việc gì mà không có dấu ấn của tôi.

Cứ đến mỗi dịp giáng sinh là tôi lại nhắc đi nhắc lại rằng nếu không có tôi thì sẽ chẳng có cái giáng sinh nào. Tôi tự mình chọn và quyết định mua từng món quà, bọc chúng cẩn thận và loay hoay với việc chuẩn bị bữa ăn giáng sinh.

Tôi tự tạo áp lực và khiến mình cô đơn, nhưng đâu có ai bắt tôi làm những điều đó. Chồng tôi không hề kỳ vọng ở tôi nhiều tới vậy, nhưng tôi cứ tự làm mọi việc và rồi quay sang trách móc anh không biết giúp đỡ vợ. Nhưng tôi không đòi hỏi được giúp đỡ mà, bởi vì với tôi thì nhờ đến sự trợ giúp của người khác chính là gián tiếp thể hiện sự yếu đuối của mình.


Tôi cũng chẳng bao giờ cho chồng mình hay mọi người biết tôi muốn gì, cũng không cho phép bản thân yếu đuối trước chồng cho đến khi tôi nhận ra đó là yếu tố quan trọng gắn kết mối quan hệ của chúng tôi. Điều duy nhất tôi muốn chỉ là những nhiệm vụ và thành tích. Và rồi tôi dần cảm thấy kiệt sức và bắt đầu nhìn lại cuộc hôn nhân của mình, tự thuyết phục bản thân là nó ổn, cho đến khi tôi thấy mình và chồng không hề giống như những cặp đôi bình thường khác. Chúng tôi đã cố gắng làm những điều tưởng chừng rất bình thường với các cặp vợ chồng, nhưng nó quá khó với chúng tôi, vì từ trước tới giờ chẳng khi nào chúng tôi cư xử một cách gần gũi và tình cảm cả. Tất cả sự nỗ lực chỉ là vụng về cho đến khi cuộc hôn nhân của chúng tôi đi đến bờ vực đổ vỡ.


Tất cả đều là do tôi, tôi đã đem sự tham vọng trong công việc đè nặng lên tình yêu của chúng tôi. Tôi cư xử với tình yêu của chúng tôi như cách mà tôi làm việc. Tôi cứ nghĩ mình đã làm đúng mà không hề biết rằng lý trí và tình cảm không thể là một.

Thế rồi một năm sau khi ly hôn, tôi gặp Derrick - người đàn ông tôi quen qua trang hẹn hò online và cũng đang trong quá trình kết thúc cuộc hôn nhân 18 năm. Derrick kiên nhẫn, luôn tỏ ra tôn trọng tôi nhưng cũng rất mạnh mẽ và tự tin. Là một lính cứu hỏa kiêm nhân viên y tế, từ cách nói chuyện, tôi có thể cảm nhận anh đang làm rất tốt công việc của mình.

Sau vài lần trò chuyện, chúng tôi quyết định gặp mặt trực tiếp, cuộc hẹn hò đầu tiên là ở một nhà hàng Sushi, mọi việc đều ổn và chúng tôi bắt đầu thường xuyên gặp nhau hơn.

Tôi nhận thấy con tim mình như vui trở lại, tôi thích Derrick nhưng vẫn không thể thay đổi được cá tính cũ của mình dù anh đã khiến tôi thấy thật ấm áp khi giúp bà tôi hoàn thành mong muốn của bà. Sau khi tìm được công việc mới và chuyển xuống thị trấn, những cuộc gặp của tôi và Derrick cũng thường xuyên hơn. Thỉnh thoảng anh tới giúp tôi sắp đồ , dọn dẹp, và chúng tôi dành thời gian tận hưởng những giây phút hạnh phút giản dị bên nhau.


Nhưng như tôi vừa nói đấy, mối quan hệ mới với Derrick dường như vẫn chưa khiến tôi thay đổi được cá tính của mình. Một buổi chiều sau khi tan làm, tôi quyết định đi uống vài ly cocktail với đồng nghiệp và dự định sẽ về lúc 6h với Derrick. Nhưng khi tàn cuộc và về đến nhà, tôi mới hốt hoảng khi đồng hồ đã điểm 7h30. Derrick hơi tức giận hỏi tôi: “Em đã đi đâu vậy?”

Tôi biết mình cần nói lời xin lỗi lúc này, nhưng tôi lại nghĩ điều đó chẳng có gì khiến Derrick bực bội tới vậy. Và vẫn cái giọng điệu như với người chồng cũ, tôi nói: “Em mới chuyển chỗ làm nên cần kết thân với đồng nghiệp, câu chuyện cuốn quá làm em chẳng để ý đồng hồ nữa”.


“Ok, anh không muốn mình bị em coi thường cho dù anh có quan tâm em cỡ nào, vì vậy anh muốn lần tới nếu em về muộn thì hãy báo cho người đang chờ em một câu. Nếu là anh thì anh sẽ không hành xử thiếu tôn trọng như vậy đâu.” - Derick trả lời.


Một chút choáng váng, nhưng tôi đã nhận ra mình thực sự sai để nói câu: “Em xin lỗi”.

Cảm giác về quyền lực bỗng mất đi trong tôi chỉ trong tích tắc. Và tôi không biết rằng tình yêu lại có thể làm được điều đó. Nhưng liệu tôi và Derrick còn có thể duy trì mối quan hệ này đến ngày hôm nay không nếu anh chấp nhận chờ đợi tôi 1, hoặc thậm chí là 2 tiếng đồng hồ mà không hề phàn nàn gì?


Người ta vẫn nói, chúng ta dạy người khác cách đối xử với mình bởi chính hành vi của chúng ta. Và tối hôm ấy, Derrick đã lần đầu dạy tôi một bài học thật quý giá, đó là cách yêu.


Dịch từ New York Times

FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS