LÀM MỘT NGƯỜI MẸ CHĂM CON KHÔNG ĐỒNG NGHĨA VỚI BỊ THẤT NGHIỆP

Giá như tôi được trả tiền sau mỗi lần bày tỏ quan điểm về vấn đề này, thì bây giờ chắc tôi đã trả được hết nợ rồi.


Thực sự tôi vô cùng ngưỡng mộ những bà mẹ vừa chăm con lại vừa phải đi làm. Làm mẹ là một cuộc hành trình nhiều gian nan với đủ hình thái, cảm xúc, chính vì thế mà những người phụ nữ vừa phải đảm trách việc nuôi con nhưng vẫn phải đương đầu với những khó khăn trong công việc thật đáng khâm phục.


Tuy nhiên, trong khuôn khổ bài viết này, tôi lại muốn nêu lên quan điểm cũng như con đường riêng của mình khi lựa chọn toàn tâm toàn ý làm một người mẹ, thay vì vừa đi làm, vừa nuôi con như bao bà mẹ khác.


Vừa rồi tôi có đọc được bài viết của một bà mẹ nói rằng giá như cô ấy biết trước những áp lực về bằng cấp mà bố mẹ và xã hội đặt lên vai con cái khiến cô ấy mệt mỏi như vậy, có lẽ cô ấy đã sớm nghỉ học và cùng chồng gây dựng gia đình nhỏ sớm hơn rồi. Trong bài viết của mình, cô ấy thậm chí còn nói chuyện bỏ tiền học đại học thực sự quá lãng phí.

Tất nhiên mỗi người có một quan điểm khác nhau, nhưng sau khi đọc xong bài viết của người mẹ này, tôi chợt nghĩ đến 8 năm ròng trong trường cao đẳng và trường dược, cùng 50,000$ học phí mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa trả đủ liệu có thực sự lãng phí? Hay là tôi nên quay lại đi làm tiếp cho xứng đáng với công sức đã bỏ ra để lấy được tấm bằng nhỉ? Tôi đã có một quãng thời gian khủng hoảng trong công cuộc khẳng định bản thân với xã hội. Dường như suốt 3 năm trời đi làm, công việc chính là thứ duy nhất khẳng định bản thân tôi trước mọi người. Ở cái tuổi 23, hồi đó mức lương của tôi là 6 con số và nó còn có thể sẽ cao hơn nữa nếu tôi tiếp tục đi làm. Nhưng cho đến bây giờ, sau 3 năm cố gắng khẳng định bản thân bằng công việc, tôi là ai?



Ồ, tôi là... một bà nội trợ!


Mỗi khi mọi người hỏi tôi làm gì để sống, đó là câu trả lời duy nhất mà tôi nghĩ ra. Tôi đã ước giá mà có một từ ngữ khác tốt hơn cụm từ đó để tôi nói với mọi người, nhưng rất tiếc là không. Và thật là buồn cười khi người ta cứ gắn cái từ “sống” vào để hỏi về công việc của người khác cứ như người ta sắp chết đến nơi khi chỉ ở nhà chăm con vậy, trong khi tôi vẫn còn sống lù lù ra đây cơ mà.


Nhưng rồi tôi nhận ra một điều: Người khác nghĩ gì chẳng quan trọng, tôi vẫn sống ổn, tôi có một người chồng rộng lượng, thông minh, biết quan tâm chăm lo cho mẹ con tôi, tôi cũng yêu quý việc hàng ngày được chăm sóc cho anh. Chúng tôi cùng nhau nuôi nấng những đứa con xinh đẹp, thông minh, và cho đến giờ phút này, tôi mãn nguyện vì mình chưa bỏ lỡ bất kỳ giây phút hạnh phúc nào cả.


Tuy nhiên, tôi cũng rất trân trọng quãng thời gian khi mình còn đi làm, bởi công việc dạy cho tôi rất nhiều thứ.


Bằng cấp và công việc đã phần nào hình thành tôi ngày hôm nay, và tôi cảm thấy chúng hoàn toàn không lãng phí chút nào.


Suốt 8 năm đi học, tôi đã có những người bạn tốt, và tình bạn ấy là vô giá với tôi.


3 năm đi làm, những đồng nghiệp đáng yêu đã giúp cuộc sống của tôi thực sự thú vị hơn rất nhiều.


Tôi đã học được những bài học quý báu nhờ công việc của mình là một dược sĩ chăm lo cho sức khỏe của những người đau ốm

Tôi đã học được cách tìm tòi, nghiên cứu mọi vấn đề sao cho hiệu quả


Tôi luôn biết cách tận hưởng những sở thích cá nhân của mình.


Tôi học được cách cân bằng chi tiêu hàng ngày, cũng hiểu được tiền không thể hoàn toàn mua lấy hạnh phúc.


Tôi thích thường xuyên cập nhật những tin tức về sức khỏe hàng ngày và cùng thảo luận điều đó với chồng.


Cho đến bây giờ, tôi không hề hối hận về những gì mình đã chọn, bởi nếu tôi đi theo một con đường khác, có lẽ tôi sẽ không có cơ hội gặp được người đàn ông lý tưởng của cuộc đời mình như chồng tôi bây giờ. Nhưng không thể phủ nhận, thời gian học tập và làm việc trong ngành dược đã cho tôi rất nhiều kiến thức bổ ích, khiến tôi tự tin vì mình có một nền tảng kiến thức vững chắc để có thể giúp đỡ các con trong việc học tập.


Tôi nghĩ tất cả mọi thứ xảy đến đều có lý do của nó, việc tôi đi học, đi làm và rồi lấy chồng sinh con, chăm con đều mang những ý nghĩa nhất định. Nó cũng giúp tôi nhận ra một điều, rằng tôi là ai không quan trọng, mà quan trọng tôi có những gì trong tay.

Và nếu những người phụ nữ khác có một sự nghiệp chói lọi, thì tôi lại mãn nguyện khi có những đứa con xinh xắn, có sự ủng hộ và nhìn nhận từ chồng mình.


Tôi không chắc là thời gian về sau tôi có tiếp tục đi làm lại hay không, nhưng quãng thời gian này, tôi đang cảm thấy thực sự mãn nguyện khi hàng ngày được vui đùa, chăm sóc cho chồng con. Ngay giây phút này, tôi chỉ ước mình sẽ còn được tận hưởng dài dài niềm hạnh phúc nhỏ bé này trong những ngày tháng sắp tới.

FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS