LÀM CHA MẸ CÓ NGHĨA LÀ CẦN ÍT "CHA MẸ" HƠN

Liệu có phải "làm cha mẹ" là nói tới việc "bạn đang làm cha mẹ"?


2015 tôi chính thức trở thành mẹ. Vốn thích đọc nghiên cứu, tôi đã đọc không biết bao nhiêu nghiên cứu và tài liệu về việc làm sao để trở thành một người mẹ tốt.

Minh họa Brooke Smart


Nhưng hầu hết các phụ huynh đều biết, không có gì có thể chuẩn bị đầy đủ và hoàn hảo cho những gì mà việc làm cha mẹ mang tới. Tôi, cuối cùng đã bắt đầu một hành trình rất khác: đó là tự phát triển bản thân mình.


Khi con trai ra đời, thế giới của tôi hoàn toàn đảo lộn. Không dễ để vượt qua cú shock của việc thiếu ngủ (dù tôi không phải thuộc tuýp người ham ngủ), của cái gọi là social isolation, những mệt mỏi/đau về mặt thể chất, sự thiếu hụt thời gian cho người bạn đời và có một danh xưng mới.


Khi càng đi sâu trong hành trình đó, tôi càng thấy những điểm yếu của mình được phơi bày ra, như tính kiểm soát hay sự thiếu quyết đoán. Đôi khi, tôi cảm thấy mình thất bại.


Con trai tôi không đi theo những phương pháp mà tôi đã đọc được trong sách và mong đợi. Việc đó cũng giống như khi con cố gắng nhét một miếng shape hình vuông vào lỗ tròn trong trò chơi ngày con còn nhỏ.


Tôi nhận ra mình phải sửa chữa bản thân quá nhiều: sở thích, thiếu sót, quan điểm…


Và những gì tôi nhận ra trong khi tìm kiếm kiến thức cho việc nuôi dạy con đó là: Tôi cần ít “tôi” hơn.


Việc nuôi dạy con cái không phải đang nói tới vấn đề “bạn đang làm cha mẹ”. Mà là nói về ĐỨA TRẺ, về con của bạn và những nhu cầu cụ thể của chúng.


Chỉ khi bạn hiểu và thích nghi với những nhu cầu này, bạn mới có thể làm cha mẹ đúng đắn và hiệu quả nhất. Và bởi vì mỗi đứa trẻ là một cá thể với cá tính và giá trị riêng biệt, chúng cần một cách tiếp cận sao cho phù hợp với chúng nhất, kiểu one-size-fits-all.


Tôi bắt đầu coi những hành vi của con là “hậu quả” và phong cách làm cha mẹ của chúng tôi là “nguyên nhân”. Khi tôi thay đổi quan điểm của tôi và để cho những đặc điểm cá nhân, nhu cầu của con dẫn đường - mọi thứ bắt đầu trở nên suôn sẻ và đồng bộ hơn.


Tôi đã chuyển hướng “nghiên cứu”, không phải là phuơng pháp sách vở hay tự nghiên cứu mình, mà là chính con trai tôi. Tôi đã học được rất nhiều.


Và điều lớn nhất tôi học được đó là: con trai bé bỏng không phải là tôi, cũng không phải là bản sao của chồng tôi. Con là một cá nhân độc nhất. Con nhạy cảm, con hoạt bát, vui vẻ và vô cùng tình cảm.


Tôi biết con là ai và điều gì quan trọng với con, và con sẽ gặp những khó khăn gì khi hòa nhập vào thế giới ngoài kia.


Sự thúc ép và muốn hướng con tới một thế giới hoàn hảo tôi đã đặt ra trước kia đã thất bại, nó chỉ làm giảm đi cảm hứng và tinh thần của con. Nó còn mang con đi xa khỏi bản chất thật sự của mình.


Tôi học cách nói ngôn ngữ của con, và tùy chỉnh để nuôi dạy con tích cực hơn. Nó cũng giúp tôi bỏ bớt những kỳ vọng không thực tế mà tôi đã tự vẽ ra từ những ngày đầu tiên làm mẹ.


Có lẽ không khó để mọi cha mẹ thiết lập những bộ quy tắc hay những thước đo chuẩn về “làm cha mẹ” rồi đem áp dụng với con cái mình. Đó là ham muốn tự nhiên của những người làm cha mẹ. Như mình đã viết ngày hôm qua, có nhiều cách để làm một người mẹ tốt, nhưng phải được nhìn nhận từ nhiều góc độ. Mọi sự so sánh là khập khiễng. Và vì thế, nếu coi con mình là một cá thể độc lập, những phương pháp áp đặt sẽ làm cho tất cả những người đang làm cha mẹ THẤT BẠI.


Tất nhiên tự phát triển bản thân vẫn là một trong những thói quen và niềm yêu thích của tôi. Tôi nghĩ rằng, điều này sẽ tác động tích cực tới con.


Tuy nhiên, ngày hôm nay, tôi hiểu rằng bản thân mình phải tự kiểm soát rất nhiều khi làm cha mẹ. Tôi không là giáo viên mà trở thành một học sinh của con mình.


Tôi hiểu được giá trị của sự bày tỏ tình yêu so với ra lệnh.


Khi một đứa trẻ được tự do thể hiện bản chất và cá tính (tất nhiên vẫn cần bố mẹ quan sát và điều chỉnh uốn nắn hành vi) thì đó là lúc chúng tỏa sáng. Nó mang tới nhiều thứ kỳ diệu, giống như một giai điệu du dương cất lên giữa thế giới ngổn ngang và hỗn độn của một em bé lên 3.


Linh Phan



FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS