NIỀM MƠ ƯỚC DUY NHẤT CỦA MẸ LÀ CON CÓ CUỘC SỐNG BÌNH THƯỜNG

“Mẹ, mẹ nghĩ hôm nay con sẽ ném được mấy quả vào rổ?”

Cậu con trai học lớp 7 đang lẩm nhẩm dự đoán về màn đấu bóng rổ của mình trong khi tôi đang trên đường đưa thằng bé đến trận đấu.


“Con nhớ lần trước con ném trúng 5 quả, hôm nay con nghĩ con phải ném được 7 quả. Từ từ đã, vấn đề là Nathan ném trúng những 10 quả ở trận trước đấy mẹ ạ!”


Tôi bỗng lan man suy nghĩ về cách mình nuôi dạy thằng bé sau khi con nói ra câu đó. Con trai tôi còn quá nhỏ để bận tâm và toan tính về những thắng thua diễn ra trong cuộc sống, hay tỉ số của những màn đấu, màn trình diễn.


Nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ bé của con, khoảnh khắc trước khi con trai đẩy cửa và hòa mình vào đám bạn tôi cảm thấy thời gian dường như quá ngắn ngủi, ngắn ngủi để có thể nói với con hết những suy nghĩ, cảm nhận đang hiện hữu trong tôi lúc này.

Liệu có là quá ít tham vọng, quá an phận khi điều duy nhất tôi muốn là con có được cuộc sống bình thường nhất có thể?

Không như nhiều ông bố bà mẹ khác, họ muốn con lúc nào cũng đứng đầu, luôn xuất sắc trong mọi lĩnh vực và có thể kiếm được nhiều tiền, thành đạt trong tương lai. Còn tôi thì lạ lắm, tôi chỉ cần con có một cuộc sống thanh thản, bình dị với đầy tình yêu thương, có thêm chút gia vị từ những thử thách của cuộc sống. Nhưng trên hết, tôi hi vọng con sẽ chấp nhận và trân trọng những điều đơn giản, nhỏ bé nhất xung quanh con.


Tôi hi vọng con có thể ngừng tìm kiếm và tham vọng mà thay vào đó là chấp nhận những gì con đang có.


Tôi hi vọng con sẽ cho đi tình yêu, yêu thương nhiều hơn chứ không phải là hả hê thỏa mãn và ích kỉ khi chỉ biết đón nhận tình yêu từ người khác.


Tôi muốn sự thành công của con phải được nhìn nhận dựa trên sự mãn nguyện, an toàn, tình yêu, lòng biết ơn và sự tử tế chứ không phải những lượt theo dõi ảo trên instagram, độ nổi tiếng của ngôi trường con đang học hay mức lương thưởng mà con nhận được từ công việc con đang làm.


Tôi muốn con trân trọng mỗi ngày trôi qua như một kho báu với mình.Muốn con yêu những thứ bình dị nhất, nâng niu và cố gắng xây dựng nhiều hơn nữa những thứ giản dị quanh con.


Tôi muốn con ít ganh đua đi, sống trầm lắng hơn, đừng mãi lao về phía trước mà hãy dành thời gian nhìn lại. Ít căng thẳng và biết ơn nhiều hơn khi mình may mắn có được một cuộc sống bình thường.


Giá như có nhiều thời gian hơn, tôi sẽ nói với con mình: “Hãy thả lỏng, chàng trai của mẹ, con đã có mọi thứ con cần rồi. Không cần phải gồng mình quá, cố gắng quá, cũng không cần phải làm tất cả mọi người thích con. Hãy cứ là con.”


“Giá trị của con không đến từ việc con ném trúng bao nhiêu quả bóng, ghi bao nhiêu điểm, nó không quyết định giá trị của con với đội mình, cũng chẳng nói lên giá trị thực của con người con”

“Những điểm A con ghi được chẳng nói lên con tốt hay xấu. Số bạn bè con có, hoặc lượt like lạnh lùng cho một dòng trạng thái con đăng trên mạng xã hội cũng chẳng chứng minh giá trị của con. ”


Và trên tất cả, những điều tôi muốn nhắn nhủ tới con chỉ đơn giản là:

  • Hãy ít cạnh tranh và luôn hoàn thiện bản thân

  • Đừng luôn tìm kiếm những lời tán thưởng mà hãy dang rộng dôi tay giúp đỡ những mảnh đời cô đơn, bất hạnh

  • Bớt ồn ào và sống tĩnh lặng hơn

  • Đừng chỉ muốn người khác lắng nghe mình mà hãy dành thời gian lắng nghe người khác

  • Đừng chỉ tìm cách hơn thua người khác, hãy học cách làm sao để mình của ngày mai tốt hơn ngày hôm nay.

  • Đừng quá tham vọng, hãy sống bình lặng

  • Đừng chỉ biết chạy về phía trước mà hãy có những lúc nhìn lại phía sau

  • Đừng chỉ quan trọng đến điểm số, thứ bậc, thay vào đó con hãy học cách biết ơn

  • Hãy cười nhiều hơn là luôn căng thẳng buồn chán

  • Học cách kiên nhẫn với mình và người khác thay vì luôn cạnh tranh gạnh tị

Trong cái khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi con bước khỏi xe, thật may là tôi đã kịp nói những điều có thể. Tôi hi vọng chúng tôi sẽ có nhiều hơn những cuộc trò chuyện như vậy để con dần nhận thức được điều gì mới là quan trọng với mình. Để khi con lớn lên, con sẽ có cả nghìn những “ngày bình thường” đáng quý và nhận ra đâu mới là cuộc sống thực sự.


Và điều cuối cùng tôi muốn nhắn tới con đó là: “Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thì mẹ vẫn sẽ luôn ở đây, dang rộng đôi tay đón con, con yêu!”


Bài viết & Hình ảnh thuộc về bản quyền của Raisedhappy.co. Vui lòng trích dẫn nguồn khi chia sẻ bài viết này.

FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS