TRAO ĐỔI VỚI GIÁO VIÊN CỦA CON NHƯ THẾ NÀO?

Hầu hết các giáo viên của con thường không mang lại những tin không mấy tốt đến cho các bậc phụ huynh, ví dụ như việc con bạn đang tụt lùi trong học tập, có vấn đề về hành vi v.v.


Các bố mẹ phải xử lý những cuộc đối thoại đau đầu này như thế nào?

Tham khảo ngay những gợi ý của tác giả Laura Flynn McCarthy để có một cuộc nói chuyện hiệu quả với giáo viên.


Nếu một ngày bạn có nhận được cuộc gọi từ cô giáo của con, khả năng cao là cô giáo đang lo lắng về hành vi hay việc học tập của bé. Điều này có thể khiến bạn hốt hoảng, thấy tự ái hoặc ngờ vực trước khi bạn nghe hết mọi lời cô giáo muốn chia sẻ. Vậy làm thế nào để trở nên bình tĩnh? Mấu chốt chính là hỏi câu hỏi chính xác để bạn và cả giáo viên có thể thiết lập một kế hoạch giúp cho đứa trẻ. Chúng tôi đã hỏi các cô giáo về những lý do thường thấy nhất khiến họ cần phải gọi về cho phụ huynh học sinh cũng như cách xử lý hợp lý nhất trong từng trường hợp.



1. Khó khăn trong học tập


Trường hợp cô giáo chia sẻ: “Việc học của con anh/chị có vấn đề.”


Việc trẻ vật lộn với việc học có thể là dấu hiệu của vô số các vấn đề. “Con bạn có thể đang bị phân tâm bởi chuyện gia đình, hoặc đơn giản là cậu bé đang không ngủ đủ hay mất tập trung.” – theo Marian C. Fish, giáo sư tâm lý học tại trường đại học Queens ở Flushing, New York. “Hoặc cậu bé đang bị hổng một số kiến thức từ năm trước – khi cô dạy về phép trừ, bé bị ốm phải nghỉ học – và sau đó thì bé không bao giờ có cơ hội ôn lại nữa.”


Đáp lại gì với cô giáo? Hãy hỏi cô giáo chi tiết hơn để bạn và cô giáo có thể phán đoán xem bé đang cần sự trợ giúp như thế nào: Con có đang gặp vấn đề với tất cả các môn học hay chỉ một mà thôi? Con bị điểm xấu một số bài thi nhất định hay mọi bài kiểm tra? Lí do là vì con không chịu làm bài hay quá khó con không thể làm nổi?


Hãy lên kế hoạch. Hãy lắng nghe cả từ phía con. Giả dụ, hãy chia sẻ với con rằng “Cô giáo đang quan ngại là con làm tính trừ không tốt. Con nghĩ sao?” Hãy hỏi bé xem bạn có thể giúp như thế nào, và cùng bé suy nghĩ để tìm ra những giải pháp mà cô giáo cũng có thể giúp ích. Cô giáo có thể sẽ gợi ý bạn sử dụng flash card hay các phiếu bài tập về nhà, hoặc đơn giản là đề xuất một khoảng thời gian phụ đạo thêm cho bé khi lớp có tiết rảnh hoặc sau giờ nghỉ trưa. Bạn cũng nên rà soát bài tập về nhà của con để cùng con chỉ ra những lỗi sai cũng như làm việc trực tiếp với cô giáo để đảm bảo con đang tiến bộ lên.


Giải pháp: Hãy gặp riêng cô giáo để lập một bảng báo cáo tiến độ sau một vài tuần kể từ khi đứa trẻ nhận trợ giúp. Nếu bạn thấy vấn đề không có tiến triển gì hoặc bé tiến bộ ít, hãy cân nhắc tìm gia sư cho bé hoặc tham vấn với các chuyên gia tâm lý ở phòng tư vấn của trường để đảm bảo vấn đề cốt lõi không phải là do bé gặp khiếm khuyết gì trong việc học.


2. Cư xử không tốt


Trường hợp cô giáo chia sẻ: “Con anh/chị đang làm loạn ở lớp.”


Đáp lại gì với cô giáo? Hãy tìm hiểu xem cô bé nhà bạn đã làm những gì? Chen ngang bài giảng của cô? Ra khỏi chỗ khi không được phép? Gây ồn? Trẻ nhỏ không phải lúc nào cũng hiểu hết và biết móc nối ý nghĩa các hành động của mình, bởi vậy đôi khi những hành vi không tốt thực ra chỉ là dấu hiệu cho thấy bé đang lo âu hoặc tâm lý bất ổn. Hãy hỏi cô giáo xem có phải cứ đến thời điểm nhất định trong ngày bé mới làm ồn không? Điều này có thể giúp bạn xác định nguyên do vấn đề. Ví dụ như con bạn thường ỉ ê trước mỗi giờ học thể dục, có thể cô bé sợ lũ trẻ cùng lớp sẽ trêu chọc mình bởi mình không giỏi vận động. Một khả năng khác: Bé gái có thể đang thấy mình không nhận được sự quan tâm thích đáng từ giáo viên và các bạn, và việc làm ồn là cách để bé thu hút sự chú ý. Hoặc đơn giản là bạn có một đứa trẻ huyên náo – chưa biết cách kiểm soát bản thân những khi cần giữ yên lặng.


Một mối lo bạn cũng nên cân nhắc gạt bỏ khỏi danh sách của mình: Tăng động giảm chú ý – dù rất dễ suy luận rằng bé gặp tình trạng này. “Nếu con bạn thường không có vấn đề về cách cư xử trước đây trong quá khứ, khả năng cao là bé không bị tăng động giảm chú ý.” – theo Michael Reiff, Tiến sĩ về y học, bác sĩ nhi khoa về sự phát triển hành vi ở trẻ nhỏ thuộc trường đại học Minnesota, Minneapolis.


Hãy lên kế hoạch: Nếu bạn nghĩ việc bé lo lắng về khả năng bản thân chính là nguyên do, hãy nói với trẻ rằng “Cô giáo nói rằng cô lại một lần nữa mất thời gian với con trước giờ thể dục. Hay mẹ con mình cùng tập nhảy dây nhé?” Hãy trấn an con rằng ai cũng có thứ mà họ làm không tốt, và cổ vũ con rằng con có những năng khiếu xuất sắc của riêng mình.


Nếu con bạn chỉ đơn giản hơi nhiều năng lượng, hãy hỏi cô giáo xem có cách nào để con giải toả năng lượng trước những giờ học cần yên lặng không. Có thể con nên nhận nhiệm vụ lau bảng hoặc hoạt động thể lực nào đó trước khi đến giờ ngồi yên một chỗ. Còn để giải quyết các bé muốn làm tâm điểm của sự chú ý, hãy nhắc với các bé rằng cách tốt nhất để được để ý chính là nghe theo những quy định và làm tốt việc của mình. (Bạn cũng có thể hỏi cô giáo xem lớp học của bé có danh sách luật lệ, quy định nào không để bạn có thể kiểm tra lại cùng con) Hãy gợi ý các cách khác con có thể thu hút sự chú ý, ví dụ như làm điều gì đó tốt bụng hay đặc biệt cho bạn cùng lớp.


Giải pháp: Hãy gặp riêng cô giáo và đảm bảo con đã ổn định lại; nếu con vẫn cư xử không tốt, hãy cân nhắc gặp chuyên gia nhi khoa. “Nếu hàng năm cô giáo đều phải nhắc lại với phụ huynh rằng bé hay gây náo loạn trong lớp và càng ngày tình hình càng tệ đi. cha mẹ thực sự nên đưa bé đi chẩn đoán xem có bị tăng động giảm chú ý hay không.” – theo Tiến sĩ Reiff.


3. Quá tải


Trường hợp cô giáo chia sẻ: “Con anh/chị có vẻ như lúc nào cũng bồn chồn, lo lắng phiền muộn.”


Đáp lại gì với cô giáo? Hãy đảm bảo bạn hiểu ý cô giáo về việc lo âu là như thế nào. Hãy hỏi cô xem những biểu hiện của con ra sao: Con bạn có hay bật khóc ở những thời điểm nhất định? Con có hay giả bộ đau bụng và xin xuống phòng y tế quá nhiều? “Nếu con bạn thường xuyên cắn móng tay, có thể đó chỉ là một thói quen xấu mà thôi. Còn nếu như con vẫn luôn hào hứng đi học, bỗng độ này lại khóc lóc mỗi chiều, có thể ẩn sau là những vấn đề lớn hơn.” – theo Tiến sĩ Reiff Perhaps có thể bé đang bị trẻ khác bắt nạt hoặc có ấn tượng xấu về thầy cô giáo nào đó bất kỳ.


Hãy lên kế hoạch: Hãy đồng cảm với con – “Mẹ biết cảm giác đáng sợ khi thầy giáo chọn lên hát giữa lớp mà.” – sau đó hãy hỏi han con xem bạn có thể giúp con thấy thoải mái hơn bằng cách nào đó không. Hãy đưa ra những giải pháp nếu con đang cảm thấy bối rối: tập hát cùng con ở nhà hoặc dạy con hít thở sâu.


Nếu con sợ kẻ bắt nạt, đầu tiên hãy trấn an con rằng việc bị đùa cợt không phải lỗi của con và cha mẹ luôn muốn con cảm thấy an toàn. “Hãy nói với con rằng bắt nạt là một hành động không thể chấp nhận được, và rằng việc trao đổi với thầy cô giáo của con cũng như ba mẹ về tình trạng bắt nạt, con đang góp phần giải quyết vấn đề.” – theo Tiến sĩ Fish. Việc này cổ vũ bé cởi mở hơn, từ đó bạn có thể hỏi con kĩ hơn rằng: Bạn kia bắt nạt con như thế nào? Chửi thề con thôi hay có dùng vũ lực gì không? Nếu tình hình cần đến sự can thiệp của thày cô giáo (phần lớn các trường đều có luật lệ không dung thứ với những kẻ bắt nạt), thày cô có thể gợi ý bạn gặp mặt cả bố mẹ của đứa trẻ kia để đối chất nếu cần và chấm hết dứt điểm tình trạng.

FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS