TRAO QUYỀN CHO TRẺ TRONG MỘT THẾ GIỚI ĐẦY LO ÂU

Tỷ lệ rối loạn lo âu và trầm cảm giữa giữa các thanh thiếu niên ở Mỹ đã tăng lên trong nhiều năm. Theo một nghiên cứu, gần 1/3 trẻ vị thành niên (13-18 tuổi) có những biểu hiện cho thấy mắc chứng rối loạn lo âu và trong các kết quả mới nhất từ Trung tâm Kiểm soát hành vi thanh thiếu niên của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh, 32% thanh thiếu niên cảm thấy buồn bã và tuyệt vọng.


Và tồi tệ hơn, những bậc cha mẹ chính là một phần của vấn đề này!


“Ngày nay, trẻ em bị “thiếu thốn” việc vui chơi - Katherine Reynolds Lewis nói, một nhà báo, một người mẹ, một người làm việc trong ngành giáo dục và đồng thời cũng là một trong 2 tác giả của cuốn sách “The Good News About Bad Behavior”. Và từ “vui chơi” mà cô ấy đề cập đến có nghĩa là chơi mà không có những thiết bị điện tử, màn hình TV hay bị canh chừng bởi người lớn.


Hai hoặc ba thập kỷ trước, trẻ nhỏ được vui chơi tự do, thoải mái ở mọi nơi trong khu vực sống cùng với những người bạn ở mọi lứa tuổi, chúng chơi bất cứ cái gì chúng muốn, gần gũi với thiên nhiên và không bị kiểm soát quá nặng nề. Và chính kiểu vui chơi này đã giúp chúng phát triển những kỹ năng quan trọng nhất trong cuộc sống mà chúng có thể áp dụng trong suốt cuộc đời mình. Chúng có thể giải quyết tranh chấp, chúng biết lên kế hoạch cho thời gian của mình, chúng biết cách quản lý trò chơi của mình. Chúng có rất nhiều sự chủ động – điều mà quyết định đến cả lòng tự trọng và sức khỏe tinh thần.


Ngày này, mặc dù việc trẻ được vui chơi tự do đã bị giảm, Lewis nói và vì vậy mà những kĩ năng xã hội và tình cảm cũng giảm cùng với nó. Một phần của vấn đề, theo như Lewis, là các bậc luôn lo lắng rằng việc tự vui chơi thì quá nguy hiểm.


Thế như những rủi ro là điều không thể tránh – “những đứa trẻ phải ngã, bị trầy xước, bị đau để chúng hiểu rằng sau tất cả chúng vẫn hoàn toàn ổn. Chúng có thể sống sót sau khi bị tổn thương.”



Trong nhiều gia đình, Lewis nói, các cha mẹ giảm thiểu việc vui chơi của con và tăng cường việc tập trung vào chuyện học tập.


William Stixrud không phải là kiểu cha mẹ như vậy.


“Khi các con tôi học tiểu học, tôi đã nói: “Con biết đó, bố mẹ hạnh phúc khi nhìn thấy bảng báo cáo kết quả của con, thế nhưng bố mẹ không quan tâm quá nhiều. Bố mẹ quan tâm nhiều hơn đến việc con đã cố gắng hết sức để phát triển bản thân”, Stixrud – một nhà thần kinh học và đồng tác giả của cuốn sách The Self-Driven Child.


Ông nói rằng học thuật là điều quan trọng, nhưng trong hầu hết các trường hợp, những đứa trẻ nên được “ngồi vào ghế của người lái xe” để có thể học được cách quản lí thời gian, xử lí tình huống và lí tưởng hơn là có thể tự đi con đường mình muốn, hiểu một cách xa hơn chính là được theo đuổi điều mà mình thích. Sự tự do đó, Stixrud nói rằng sẽ giúp con phát triển động lực nội tại theo cách mà những phần thưởng hay điểm số không thể nào làm được.


Con gái của Stixrud, Jora LaFontaine, hiện cô đang có bằng tiến sĩ về kinh tế, cô nói rằng mình vẫn còn nhớ những năm tháng lớp một, những khi mà cô mang một tờ giấy ghi bài tập về nhà từ trường về nhà. Cha mẹ cô phải ký tên của họ vào đó mỗi ngày, để xác nhận rằng con gái của mình đã đọc bài tập về nhà trong 15 phút. Ngày đầu tiên, Jora nói rằng bố của cô ấy nhìn vào nó và cười “ông đã ký vào đó và viết rằng ông không muốn biến việc đọc của con trở thành một bài tập về nhà hay một công việc mang tính bắt buộc.”


Khi cô ấy trở thành một học sinh ở hạng A ở trường trung học, Jora đã tham gia một cuộc trò chuyện với bố của cô ấy và bố của cô đã nói lý do tại sao mà các bậc cha mẹ không nên tập trung vào điểm số của con. William Stixrud nhớ rằng con gái của ông lúc đó đang rất lo lắng về điểm số của mình.


Đang trên đường về nhà, cô ấy nói: “Bố biết đấy, con rất thích trở thành một giảng viên, nhưng con thực sự không tự tin vào điểm số của mình bởi nó có thể ảnh hưởng đến mong ước của con.”


“Hầu hết mọi người, khi mà con nói ra điều này, họ đều cười" – Jora nói. Sau đó cô đã nói với bố rằng: “Nếu con không có những số điểm tốt, con sẽ không thể vào đại học hoặc ít nhất thì con không thể chọn cho mình một ngôi trường danh tiếng... Và nếu không được học trong một trường tốt, con sẽ không thể kiếm được một công việc tốt.


Vì vậy bố của cô đã nói: “Bố sẽ đưa con $100 nếu con sẵn sàng đạt điểm C ở lớp.”


-$100 ư? - Jora nói


Stixrud nói, kể từ khi đó con gái của ông đã bình tĩnh, tự tin hơn, sẵn sàng và nghiêm túc đến trường và ông muốn con hiểu rằng “Điều mà con cho là quá kinh khủng đó thực ra nó chẳng phải là một vấn đề lớn gì cả.”


Mặc dù Jora đã không thực hiện lời đề nghị của cha mình, nhưng cô đã nói nó rất có ý nghĩa với cô, để biết được rằng điều duy nhất khiến cô đạt được sự thành công… chính là cô. Bằng cách đó, cô muốn gửi một thông điệp đến các bậc cha mẹ:


Như Lewis đã viết, "Để xây dựng sự tự chủ, chúng ta cần phải ngừng kiểm soát trẻ em."


Theo npr

FIND YOUR WAY

01. VỀ LINH PHAN

02. SHOP

03. BLOG

04. PUBLICATIONS